Literature: poem

CHÚT TÌNH ĐẦU - Phượng hồng (Đỗ Trung Quân)

Những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng

Em chở mùa hè của tôi đi đâu ?

Chùm phượng vĩ em cầm là tuổi tôi mười tám

Thuở chẳng ai hay thầm lặng - mối tình đầu

Mối tình đầu của tôi có gì ?

Chỉ một cơn mưa bay ngoài cửa lớp

Lá áo người trắng cả giấc ngủ mê

Lá bài thơ cứ còn hoài trong cặp

Giữa giờ chơi mang đến lại.... mang về.

Mối tình đầu của tôi là anh chàng tội nghiệp

Mùa hạ leo cổng trường khắc nỗi nhớ vào cây

Người con gái mùa sau biết có còn gặp lại

Ngày khai trường áo lụa gió thu bay...

Mối tình đầu của tôi có gì ?

Chỉ một cây đàn nhỏ

Rất vu vơ nhờ bài hát nói giùm

Ai cũng cũng hiểu - chỉ một người không hiểu

Nên có một gã khờ ngọng nghịu mãi... thành câm.

Những chiếc giỏ xe trưa nay chở đầy hoa phượng

Em hái mùa hè trên cây

Chở kỷ niệm về nhà

Em chở mùa hè đi qua còn tôi đứng lại

Nhớ ngẩn người tà áo lụa nào xa.

1984

nhạc sĩ Vũ Hoàng phổ nhạc thành bài hát Phượng hồng.

Phố ta (Lưu Quang Vũ - Thương một người ở xa)

Phố của ta

Những cây táo nở hoa

Mùa thu đấy

Thân cây đang tróc vỏ

Con đường lát đá

Nghiêng nghiêng trong sương chiều

Năm nay cà chua chín sớm

Trên quầy hàng đỏ hồng

Chị thợ may đi lấy chồng

Chị thợ may goá bụa

Năm nay tôi mặc đồ đen

Bác đưa thư, có thư ai đấy?

Bác đưa thư kéo chuông

Ti gôn hoa nhỏ

Rụng đầy trước hiên

Riêng bác thợ mộc già buồn bã

Thở khói thuốc lên trời

Anh thợ điện trên mái nhà mắc dây

Bà giáo về hưu ngồi dịch sách

Dạy cậu con tiếng Pháp

Suốt ngày chào: bông dua

Phố của ta

Phố nghèo của ta

Những giọt nước sa

Trên cành thánh thót

Lũ trẻ trên gác thượng

Thổi bay cao bao bong bóng xà phòng

Em chờ anh trước cổng

Con chim sẻ của anh

Con chim sẻ tóc xù

Con chim sẻ của phố ta

Đừng buồn nữa nhá

Bác thợ mộc nói sai rồi

Nếu cuộc đời này toàn chuyện xấu xa

Tại sao cây táo lại nở hoa

Sao rãnh nước trong veo đến thế

Con chim sẻ tóc xù ơi

Bác thợ mộc nói sai rồi.

ĐÒ LÈN -Nguyễn Duy.

Thuở nhỏ tôi ra cống Na câu cá

níu váy bà đi chợ Bình Lâm

bắt chim sẻ ở vành tai tượng Phật

và đôi khi ăn trộm nhãn chùa Trần.

Thuở nhỏ tôi lên chơi đền Cây Thị

chân đất đi đêm xem lễ đền Sòng

mùi huệ trắng quyện khói trầm thơm lắm

điệu hát văn lảo đảo bóng cô đồng.

Tôi đâu biết bà tôi cơ cực thế

bà mò cua, xúc tép ở đồng Quan

bà đi gánh chè xanh Ba Trại

Quán Cháo, Đồng Giao thập thững những đêm hàn.

Tôi trong suốt giữa hai bờ hư - thực

giữa bà tôi và tiên phật thánh thần

cái năm đói, củ dong riềng luộc sượng

cứ nghe thơm mùi huệ trắng, hương trầm.

Bom Mỹ giội, nhà bà tôi bay mất

đền Sòng bay, bay tuốt cả chùa chiền

Thánh với Phật rủ nhau đi đâu hết

bà tôi đi bán trứng ở ga Lèn!

Tôi đi lính, lâu không về quê ngoại

dòng sông xưa vẫn bên lở, bên bồi

khi tôi biết thương bà thì đã muộn

bà chỉ còn là một nấm cỏ thôi!

Nhân tình Nguyễn Ngọc Tư.

(tặng Phượng những ngày hay khóc)

Lâu lâu chồng họ tạt qua

Chạm vào nốt ruồi cuối lưng người em làm quen lại,

Ghì nhau chẳng dứt xa xôi

Nhớ thương cất lời đuối lưỡi

Thêm một que củi đặt vào bếp nguội

Bật bao nhiêu đèn

Mở ngần nào cửa,

Phơi dưới mặt trời

Em vẫn là người trong bóng tối

Trong bóng tối tóc xuống màu

Cái liếc mắt thiu

Da thịt mục

Người đến vùi em vào bóng tối sâu hơn

Thêm một lần tro được hâm nóng hổi

Tóc lả trên chăn chiếu phập phồng

Phập phồng như dấu răng để lại

Chẳng còn gì hớn hở

Tặng mùa sau

Đã thông thông thuộc tận cùng nhau

Thêm một lần cháy vội và tắt rụi

Khép cửa phòng gặm nhấm móng tay

Không đốt nến sợ mùi người tan mất

Ngoài thềm mưa xóa dấu chân.